nói dối bằng số liệu
Thuvienso.org - Cuốn sách Mọi Người Đều Nói Dối - Dữ Liệu Lớn, Dữ Liệu Mới Và Những Điều Internet Tiết Lộ Về Chính Chúng Ta được viết bởi tác giả Seth Stephens, Davidowitz, bàn về chủ đề Tâm lý - Kỹ năng sống và được in với hình thức Bìa Mềm.. Quyển sách Mọi Người Đều Nói Dối - Dữ Liệu
Hiệp hội các nhà sản xuất đồ lót toàn cầu công bố một số liệu thống kê khá sốc: Số lượng quần lót nâng mông và áo độn ngực của chị em mà họ sản xuất ra chiếm 1/3 tổng sản lượng hàng năm. Thế giới này có chừng 3 tỷ phụ nữ trẻ, vậy hàng năm sẽ có tới 1 tỷ vụ lừa dối, qua mặt đàn ông mà họ không hề hay biết.
Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ chương 62 | Đọc Chương 62 full - doc truyen Sau Khi HAn NhAn Tan Vo chương 62 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. Theo nghiên cứu của Giáo sư, Tiến sĩ Khoa học Trần Ngọc Thêm, bệnh giả dối đứng hàng đầu trong 34 tật xấu của người Việt, chiếm đến 81%...LTS Theo một bài báo mới đây, Giáo sư,Tiến sĩ Khoa học Trần Ngọc Thêm đã chỉ ra tình trạng báo động về bệnh giả dối trong xã hội Việt Nam hiện giả Trương Khắc Trà gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về việc các gia đình, xã hội đang vật lộn với các chỉ tiêu kinh tế, đến đồng tiền mà không coi trọng những giá trị đạo soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!Trong một khảo sát được công bố mới đây của nhóm nghiên do Giáo sư, nhà nghiên cứu văn hóa Trần Ngọc Thêm chủ trì cho thấy, bệnh giả dối đứng hàng đầu trong 34 tật xấu của người Việt, chiếm đến 81%.Còn theo điều tra của Viện nghiên cứu phát triển giáo dục thì tỷ lệ nói dối cha mẹ của học sinh tiểu học là 22%, học sinh trung học cơ sở là 50%, học sinh trung học phổ thông là 64% và sinh viên đại học là 80%! [1].Đây là những con số đáng phải rung hồi chuông báo động nhưng có phải vì chúng ta phải vật lộn với các chỉ tiêu kinh tế, nợ nần nên chẳng có một cơ quan chức năng nào để tâm, có phải vì xã hội hiện nay mọi thứ quan tâm đều đổ dồn về đồng tiền nên những gì không liên quan đến tiền sẽ bị coi nhẹ!?Theo Giáo sư Trần Ngọc Thêm, bệnh giả dối đang đứng hàng đầu trong 34 tật xấu của người Việt. Ảnh Báo giao thôngHãy tưởng tượng, vài chục năm sau Việt Nam sẽ có một thế hệ làm chủ đất nước mang trong mình phản xạ nói dối được rèn luyện từ lúc còn bé, niềm tin vào sự công bằng, chân lý lẽ phải có còn khi mà con người luôn rình rập lừa gạt còn nhớ, hồi cấp phổ thông, cách đây không xa lắm, cô chủ nhiệm lớp tôi thỉnh thoảng lại tiếp những vị phụ huynh ngoài những đợt họp theo định cách nhìn của tôi lúc ấy, toát lên sự khao khát ước gì phụ huynh của mình cũng thường xuyên gặp thầy cô của mình như sự thật sau đó chẳng phải là điều gì quá đẹp đẽ mà là phụ huynh của những bạn ấy muốn biết rõ những khoản đóng, nộp, điểm số, học lực trực tiếp từ cô chủ nhiệm chứ không phải qua “báo cáo” của con em thì có những bạn lừa giáo viên chủ nhiệm một cách ngoạn mục bằng cách thuê bác xe ôm đóng giả… phụ huynh đến dự họp ngon một cấp độ khác, người lớn cũng chấp nhận và sẵn sàng lừa dối nhau bằng những bản báo cáo mượt mà thành tích, số liệu… nhưng thực tế có phải vậy?Đó là căn bệnh thành tích trong ngành giáo dục, nó như ghẻ lở ăn mòn ngứa ngáy năm này qua tháng nọ vẫn chưa có cách gì để trị; đó là tham nhũng, lãng phí tiền bạc, công sức của người dân; đó là những đợt bình bầu thành tích cuối năm; đó là vấn nạn suy đồi đạo đức xã hội; là những bản kê khai tài sản; là công tác bổ nhiệm, tuyển dụng nhân sự trong bộ máy nhà nước…Số liệu mà nhóm nghiên cứu của giáo sư Thêm cho thấy, cường độ nói dối tăng theo độ tuổi và cấp học, bậc học. Tại sao như vậy?Phải chăng càng sống lâu trong môi trường giáo dục học sinh phải tăng cường độ nói dối để đối phó với những tiêu cực phả ra từ chính ngành giáo dục!?Một lãnh đạo cấp cao ngành giáo dục hô hào “nói không với bệnh thành tích”, nhưng cứ đến cuối năm, giáo viên lại phải bò ra bồi thêm điểm cho học sinh, để đảm bảo tỷ lệ lên lớp luôn luôn đạt chỉ tiêu, như Phòng đã cam kết với Sở, Sở cam kết với cáo tổng kết có tỉnh hô “GDP tăng, sản lượng lương thực tăng, thu nhập bình quân đầu người tăng, tốc độ tăng trưởng và thu ngân sách vượt trội, hoàn thành vượt mức xóa đói giảm nghèo, năng suất lúa cao nhất từ trước đến nay”.Tuy nhiên, giáp Tết hàng chục tỉnh vác rá lên trung ương xin gạo, 50/63 tỉnh thành hàng năm kêu cứu trung ương trợ ngày bật tivi, xem quảng cáo, khán giả mặc nhiên chấp nhận các doanh nghiệp thi nhau “nổ” tưng bừng về công dụng, giá trị của các loại sản phẩm mà chẳng ai buồn tìm hiểu xem công dụng thực tế được bao nhiêu phần trăm so với quảng người gọi các sản phẩm quảng cáo trên tivi đều là hàng đểu cũng chẳng phải oan!Trong đời sống, có câu tục ngữ được hết đời nọ đến nọ kia thi nhau trích đi trích lại để khuyên răn, khuyến khích lối sống dối trá “lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, “nói ngọt lọt đến xương”, “trâu chậm uống nước đục”, “thật thà ăn cháo, láo nháo ăn cơm”…Trộm nghĩ, chẳng lẽ phản biện, đóng góp, phê bình cũng phải lựa lời, nghiên cứu khoa học cũng phải chọn lời, thật thà thì ăn cháo vì cháo không ngon bằng cơm! Cớ sao phải nói đến lọt vào xương người nghe?Nói dối chằng chịt từ dưới lên trên, dọc ngang ngang dọc, trong gia đình, trong công sở, nơi kinh doanh, trong thực hiện luật...Ai cũng nói dối nhưng ai cũng tỏ ra mình thật thà. Ai cũng biết mười mươi đối phương đang nói dối nhưng ai cũng tỏ ra hoàn toàn tin có thể hy vọng xây dựng được một xã hội lành mạnh nếu những hạt giống xấu được cài cắm vào lương tâm con người từ thuở này, là công bộc, họ sẽ gian dối bằng cách ăn bớt giờ làm, đục khoét người dân và báo cáo láo về thành tích, rồi nào là học giả bằng thật, học giả bằng giả, mua bằng cấp, và mua quan bán chức... để leo lên những chức vụ cao kỹ sư, có người sẵn sàng rút ruột công trình hay thiết kế ẩu, thi công ẩu... miễn là có lợi cho bác sỹ, có người sẵn sàng trục lợi trên tính mạng con người. Là công nhân, họ cũng sẽ có trăm phương ngàn kế để ăn cắp nguyên vật liệu hay thành phẩm của nhà kinh doanh, họ sẽ không từ việc buôn gian bán lận hay làm ăn kiểu chụp giật...Đó chính là nguồn cơn của một xã hội giả dối, con cái lừa dối cha mẹ, người nọ lừa dối người kia, nói một đằng nhưng việc làm lại một nẻo, nói mà không đến lượt mình, cái xã hội giả dối đó lại trở thành môi trường vô cùng tốt cho những hạt giống giả dối sinh sôi nảy quan ngại rồi đây tính trung thực, thật thà trở thành của hiếm, trong khi đó mới chính là những đức tính đứng đầu của nhân cách, của phẩm hạnh con người....Làm cách nào để ngăn chặn? Phát triển kinh tế và thỏa mãn các nhu cầu vật chất luôn mang tính quyết định đối với việc xây dựng và hoàn thiện các thiết chế của đời sống tinh thần.
Checking your browser before accessing ...Click here if you are not automatically redirected after 5 seconds.
Nói dối “trên từng cây số” Năm 2016, khi Timothy Levine chuẩn bị viết một cuốn sách về nói dối, ông muốn dành riêng một chương đề cập đến hình thức cực đoan nhất của nói dối “Nói dối bệnh lý” “Nói dối quen mồm”, để chỉ một phản xạ tự nhiên và tự phát. Có thể lấy một ví dụ thời sự nhất, liên quan dân biểu George Santos, một đảng viên Cộng hòa GOP đến từ Long Island, người được bầu đại diện cho một đơn vị bầu cử của tiểu bang New York. Bất chấp những lùm xùm về sự thiếu trung thực và khai man lý lịch, Santos vẫn “mặt dày mày dạn” nói với các đảng viên GOP tại Hạ viện rằng mình chỉ rời khỏi các ủy ban Hạ viện sau khi các cuộc thẩm tra hoàn tất. Quá trình “nói dối bệnh lý” của Santos được truyền thông phát hiện trong những tháng sau khi ông ta đắc cử; từ tiểu sử cá nhân đến việc ông ta lấy bằng đại học ở đâu, có làm tại Citigroup, Goldman Sachs không, có thành lập nhóm cứu hộ động vật không và có phải là theo đạo Do Thái không. Hoá ra tất cả đều bịa đặt và kiểm tra thực tế đã xác minh đương sự là trùm nói dối và có lẽ trình độ nói xạo của đương sự không thua một “ông tổ” nói xạo không chớp mắt khác trong lịch sử chính trường Mỹ là… Donald Trump! Với nhiều người, Donald Trump là một “cao thủ” nói láo, với “kỹ năng” chụp mũ người khác nói láo – Ảnh Một cuộc biểu tình chống Trump tại Washington DC năm 2017 Noam Galai/WireImage Tháng Mười Hai, Santos tự biện minh “Những sai sót chẳng qua là do tôi khai sơ yếu lý lịch vụng về và lựa chọn từ ngữ kém chứ không phải chủ ý phạm tội hay lừa đảo”! Không rõ điều gì đang giúp Santos “kiên trì” với chiếc ghế dân biểu, nhưng câu chuyện của nhân vật này đã mang đến cho các chuyên gia nghiên cứu về nói dối một cơ hội hiếm hoi để có những kết luận chính xác hơn về một hành vi nói dối được xem là triệu chứng “rối loạn tâm thần”. Đó là “nói dối bệnh lý”, một chẩn đoán mà phần lớn bác sĩ và nhà trị liệu bỏ qua. Christian Hart, nhà tâm lý học phụ trách Phòng thí nghiệm Lừa dối Con người Human Deception Laboratory tại Đại học Phụ nữ Texas Texas Woman’s University, nhận định “Thật hiếm khi tìm thấy một nhân vật của công chúng lại thường xuyên nói dối theo những cách có thể kiểm chứng được như Santos!”. “Vua nói xạo” George Santos và “Nữ hoàng nói dối” Marjorie Taylor Greene trong nghị trường Mỹ ảnh Win McNamee/Getty Images CNN cho biết, từ cuối thập niên 1800, các bác sĩ tâm thần đã thừa nhận “nói dối bệnh lý” là một chứng bệnh tâm thần nhưng nó chưa bao giờ được quan tâm bằng những nghiên cứu nghiêm túc được tài trợ kinh phí đầy đủ. Cũng không có phương cách chẩn đoán riêng trong cuốn “Cẩm nang Chẩn đoán và Thống kê Rối loạn Tâm thần” Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders-DSM, vốn được xem là “Kinh thánh” của ngành tâm thần học. Thay vào đó, “nói dối bệnh lý” chỉ được công nhận là “một đặc điểm của rối loạn nhân cách”. Kết quả là không có liệu pháp điều trị chính thức, dù nhiều người mắc chứng “nói dối bệnh lý” muốn được giúp đỡ để chấm dứt một triệu chứng sau khi họ phát hiện mình nói dối “trên từng cây số”. Cách tiếp cận tiêu chuẩn để điều trị nói dối thường dựa vào những kỹ thuật vay mượn từ liệu pháp hành vi nhận thức, trong đó nhấn mạnh đến sự hiểu biết và thay đổi cách suy nghĩ. Nhưng không ai dám chắc rằng đây là cách giúp đỡ hiệu quả nhất đối với tật “nói dối quen mồm”, nói dối cả khi không cần nói dối và không có mục đích. Drew Curtis, phó giáo sư tâm lý tại Đại học Bang Angelo ở Texas, người từng nghiên cứu về “nói dối bệnh lý”, cho biết “Chúng ta không nhất thiết phải biết cách điều trị hiệu quả nhất bệnh lý này. Đã có nhiều người ở khắp nước Mỹ đến gặp tôi để xin điều trị, nhưng tôi nói thẳng với họ là chưa có cách điều trị nào. Lý do là không có nghiên cứu nghiêm túc và thực chất quy mô lớn về nó. Vì vậy, thật đau lòng, với tư cách là một bác sĩ lâm sàng tôi lại không có phác đồ điều trị chuẩn nói dối bệnh lý’ để giúp những người muốn giúp đỡ. Họ cũng không thể nhận được sự giúp đỡ bài bản từ bất cứ ai khác”. Bạn có bị “nói dối bệnh lý”? Gần đây, Curtis và Hartc ông bố một nghiên cứu chung, đưa ra bằng chứng ủng hộ việc xem “nói dối bệnh lý” là một chẩn đoán bệnh độc lập trong DSM Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders. Hart cho biết, nhiều năm qua, gần 20 người đã đề xuất các định nghĩa về nói dối bệnh lý’, nhưng có rất ít sự tương đồng. Điểm chung duy nhất của các đề xuất Những người “nói dối bệnh lý” nói dối rất nhiều. Hầu hết lời nói dối của họ thường vô hại, như tự khoe khoang về mình, không liên quan đến lừa đảo, làm hại người khác. Dĩ nhiên cũng có những trường hợp gây hậu quả nghiêm trọng. Timothy Levine, tác giả cuốn “Duped” nói về dối trá xuất bản vào năm 2019, cho biết “Điều đầu tiên cần biết về nói dối bệnh lý’ là nó rất khó phân biệt với nói dối có mục đích. Các nghiên cứu của tôi cho thấy chúng ta thường nói sự thật trong hầu hết cuộc đời mình. Nhưng không có nghĩa là nói dối không phổ biến. Hầu hết mọi người đều có lúc nói dối, thậm chí nói dối hàng ngày. Trong các nghiên cứu của tôi, trung bình mỗi người nói dối hai lần một ngày. Những kẻ nói dối bệnh lý thực sự giỏi cũng khá bất thường về tâm thần. Nói dối có thể do bộ não của họ bị lỗi”. Một trong những sinh viên của Timothy Levine làm việc trong một cửa hàng bán lẻ quần áo cho biết cô ta thường xuyên nói dối những người thử quần áo. Một người khác, nhân viên lễ tân, nói dối để bao che cho một bác sĩ luôn đến muộn. “Tất cả hành vi này đều bình thường – Levine nói – Tôi tin sự trung thực là phương thức giao tiếp mặc định’ của chúng ta, đơn giản chỉ vì mọi người cần trung thực với nhau để làm việc hiệu quả hơn trong các nhóm lớn, một ưu thế của loài người trong vương quốc động vật. Nhưng luôn luôn nói thật’ không hề dễ dàng đối với tất cả”. Trong các nghiên cứu của mình, Hart và Curtis cũng phát hiện hầu hết chúng ta nói dối trung bình một lần mỗi ngày. Sau đó, đến những người nói dối rất nhiều trung bình 10 lần mỗi ngày. Hart và Curtis gọi “những kẻ nói dối giỏi đặc biệt” chẳng hạn Bernie Madoff, kẻ lừa bịp và lừa gạt các nhà đầu tư kim tự tháp để gom tiền của họ là “những trùm xạo” Big Liars, cũng là tựa cuốn sách gần đây của hai nhà nghiên cứu này. “Trùm xạo vốn đã bất thường, nói dối bệnh lý’ còn hiếm hơn. Tôi chỉ gặp hai người đáp ứng đúng nghiên cứu của tôi về nói dối bệnh lý’. Thật chóng mặt khi trò chuyện với họ! – Hart nói. Ông cho biết thêm “Khi ai đó bắt đầu nói dối nhiều đến mức không thể dừng lại và bắt đầu làm tổn thương họ hoặc những người xung quanh, thì đó là lúc nói dối trở nên bất thường và cần được điều trị. Những gì chúng tôi phát hiện là lời nói dối bất thường đều gượng ép. Tức là nói dối trong những tình huống mà một người biết suy nghĩ sẽ không làm như thế, và trong nhiều trường hợp nói dối còn gây bất lợi cho chính kẻ nói dối. Thậm chí nói dối luôn mồm có thể dẫn đến rối loạn chức năng trong cuộc sống, từ giao tiếp xã hội, mối quan hệ gia đình và việc làm”. Một cuộc biểu tình lên án ông nghị nói dối George Santos ảnh John Paraskevas/Newsday RM via Getty Images Curtis bổ sung “Đó chính là triệu chứng lâm sàng của những người nói dối quá mức đến nỗi chức năng hoạt động của họ bị suy yếu, gây đau khổ, thậm chí nguy hiểm cho bản thân và người khác”. Những kẻ “nói dối bệnh lý” biết rõ họ đang nói dối và biết sự không trung thực của mình. Có một thực tế rằng, một số ngành nghề cần… những người nói dối. Không phải những người nói dối nhiều có xu hướng thích một số công việc nào đó mà một số công việc nhất định như bán hàng chọn họ, thậm chí tưởng thưởng cho khả năng “nói dối trôi chảy” nói dối sao cho khách tưởng là thật. Những nghề này có nhiều khả năng thu hút nhiều người nói dối hơn mức trung bình. Trong chính trị, nhà nghiên cứu Hart nói “Bằng chứng chúng tôi có cho thấy các chính trị gia về bản chất không trung thực hơn người bình thường. Tuy nhiên, trong chính trị, có bằng chứng không thể chối cãi’ rằng, các chính trị gia thành công nhất là những người sẵn sàng bẻ cong sự thật và họ cũng dễ được bầu lại hơn”. ___________ Vụ lừa dối chính trị rúng động nước Mỹ Bị cáo buộc gian trá, ông nghị GOP George Santos vẫn kiên trì giữ ghế
nói dối bằng số liệu