nuoc lac viet o the gioi moi
Địa chỉ: Tầng 8, Tòa nhà Liên hiệp Hội 224 Điện Biên Phủ, P.7, Q.3, TP. Hồ Chí Minh Chủ tịch: PGS_TS Trần Hữu Tạ Chủ Bút: Nhà Báo Vĩnh Thắng (Tổng thư ký hội) Điện Thoại: 0903 826 181
Truyện Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới Chương 3: Lê Văn Hưng /41 Chương Sau Chương Tiếp Trong lịch sử sau này ghi chép về Lê Văn Hưng không nhiều nhưng nói chung chỉ toàn khen không thấy chê, điều đó có thể giúp hình dung về con người của vị tướng tài nhà Tây Sơn này. Hắn cũng muốn nhìn xem chút về danh tướng này.
Ông chủ của Watford, Slaven Bilic, nói rằng anh ấy sẽ sử dụng chiến thắng 2-1 trước Norwich City như một kế hoạch chi tiết …
Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. Ngày 27/7 năm đó đơn vị của hắn khi đang cùng đơn vị tàu ngầm tuần tra trên vùng biển trường sa việt nam Đơn vị hắn nhận được tín hiệu cầu cứu của ngư dân đang đánh bắt ở đây vì bị tàu hải giám TQ rượt đuổi và xả súng vào tàu. Quá quen với việc tranh chấp với TQ trên vùng biển này, từ lâu các cuộc đụng độ nhỏ vẫn thường xảy ra liên tiếp không có dấu hiệu ngừng lại. Những năm gần đây TQ các lúc càng hống hách không kiêng dè lấn tới. lượng đụng độ giao tranh cũng tăng lên ngày một nhiều. Hi sinh không ít chiến sĩ.. và hôm đó bất hạnh là hắn hi sinh. Bị một phát đạn bắn thẳng vào bụng, cứ ngỡ sẽ chết. lúc tỉnh dậy thấy mình lại nằm ở đây…Khoan đã còn một vùng kí ức khác Nguyễn Quang Toản, Quang Trung, Đại Việt, Hoàng Đế, Phú Xuân …. .” Ặc không lẽ ta xuyên việt rồi.” một tiếng nói vang lên cắt đứ dòng suy nghĩ của hắn.“Hoàng Thượng đã không sao rồi, tạm thời không ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng cơ thể vẫn yếu, ta kê đơn này nhằm để cho bệ hạ bồi bổ thêm’’.Hoàng thượng! ta xuyên việt về thời phong kiến, không lẽ việc xuyên việt trong truyền thuyết là có thật’ Lúc trước đêm đêm hắn vẫn hay cày cuốc những truyện về xuyên không trên mạng internet nhằm giải tỏa sự tò mò và trí tưởng tượng phong phú, nhưng chẳng bao giờ tưởng điều đó có thể xảy ra… Lần này chẳng biết nhà hắn phong thủy thế quái nào mà đươc các thánh Ala, Thích Ca, Gieesssu…vv, cho hắn cơ hội ngàn triệu năm, tỉ năm, nói chung là rất lâu năm, được chết sống lại trong kinh thánh. Không biết xuyên việt đến đây rồi có thể xuyên về được hay không nữa, hồi hắn đọc truyện xuyên không ở trên internet thì chẳng thấy ai có thể xuyên việt quay lại cả. Hầu hết các thánh chỉ cho vé đi thôi chẳng ai có vé về hết.’Hồi trước nghe giang hồ ở thời hiện đại đồn ầm trên internet rằng xuyên việt cũng có hai loại, một là xuyên việt đến thời quá khứ nhưng không được làm thay đổi lịch là xuyên đến một không gian song song nhưng có thời gian chảy chậm hơn so với thế giới hiện đại…vv. Có rất nhiều giả thuyết được đưa ra đại loai như vậy nhưng chẳng ai chứng minh được đúng sai. Cả đám chỉ biết gân cổ cãi chán rồi thi nhau kiếm truyện đọc tự sướng đúng với phong cách của cũng từng là một trong số đó, nay chuyện xuyên không thế nào lại rớt ngay trên người chết là hắn. thầm nghĩ có khi nào các thánh thấy ta kiếp trước 30t vẫn còn zin nên thương hại không nỡ cho ta chết, lại cho ta xuyên việt về quá khứ tán các em gái ngây ngô ở đây không’.
Ba tháng kể từ ngày hắn về đến mảnh không gian này. Ba tháng thời gian đủ cho một kẻ mới đến hiểu biết hơn về những thứ xung quanh, tập làm quen với cuộc sống mới. Trong phòng làm việc, Quang Toản cùng thái úy Trần Văn Kỷ bàn chuyện. Khi nhắc đến Trần Văn Kỷ không thể không nói đến sự nhạy bén của con người này. Là quân sư số một dưới trướng Quang Trung , người bày ra sách lược thu phục Bắc Hà cả đất lẫn con người. Nguyễn Thiếp, Phan Huy Ích, Ngô Thì Nhậm, Nguyễn Thế Lịch đều do ông giới thiệu cho Quang Trung. Quang Trung dựa vào đó mà ra sức mời gọi bọn họ ra làm quan, vừa có người tài giúp sức lại được tiếng chiêu hiền đãi sĩ, phải nói đó là chuyện trọng cả đôi đường. Trần Văn Kỷ có tài Quân Sư giỏi rất được Quang Trung trọng vọng, không ngoa khi ví ông đối với quân Tây Sơn như Nguyễn Trãi trong lòng quân Lam Sơn vậy. Đến ngay trước khi mất Quang Trung còn để ông ta làm phụ chính đại thần cho Quang Toản. Đủ thấy ông ta được coi trọng như thế Hoàng Thượng! Bên cạnh ngài có phải đang có mấy người học chữ mới gì đó?- Hóa ra Kỷ ái khanh cũng biết việc này? Ái khanh đối với chuyện đó có cái nhìn ra sao?Hắn dạy chữ quốc ngữ cho người khác ở trong cung dù không rêu rao nhưng cũng không phải bí mật gì. Cứ ngỡ sẽ chẳng có ai để ý,Trần Văn Kỷ nhắc đến hắn có chút thấy mình sai chuyện gì đó Hoàng Thượng! Ngài định phổ biến loại chữ này sao? Điều đó vào lúc này là hoàn toàn không được Năm xưa chẳng phải tiên hoàng cũng coi trọng phổ biến chữ Nôm đấy thôi, có gì không ổn. - hắn hỏi lại- Đúng vậy! Tiên Hoàng năm đó cho phổ biến chữ Nôm, khi chữ Nôm đã lan rộng khắp, việc nâng cao địa vị chữ Nôm chỉ còn thuận lý thành chương nước chảy thành sông. Loại chữ Bệ hạ đưa ra thần đã tìm hiểu,nó hoàn toàn mới lạ, không giống như trước. Việc gì cũng cần thời gian, ngài không nên vội như vậy, lại càng không nên làm kẻ đi đầu truyền bá Trần văn Kỷ nói, hắn đúng thấy mình đã quá ảo tưởng trong chuyện này rồi. Mục tiêu xóa mù chữ khiến hắn vội vàng muốn đưa hệ thống chữ cái latinh vào. Đúng ra việc gì cũng cần thời gian chín muồi, không nên đốt cháy giai đoạn, lại không thể là người khởi xướng đi đầu. Haiz thật không dễ ah! Xem ra phải tìm cách khác. Thấy hắn mặt mày ủ rũ tiếc nuối, Trần Văn Kỷ liền Chẳng phải Bệ hạ đang chuẩn bị dựng lập tân quân đó sao? Nếu bắt đầu từ đây cũng là một phương án không Toản nghe đến đó tinh quang trong đầu chợt lóe. Hay a! Có thể bắt đầu từ tân quân, một giải pháp không tệ chút nào. Phổ biến kí tự latinh vào trong quân, kèm theo việc phát hành sách báo, lúc vô tình tạo ra sự chú ý cho dư luận. Con người có thiên tính tò mò, cái gì càng bí mật lại càng muốn biết. Hắn hoàn toàn có thể lợi dụng cái thiên tính này , kết hợp trong tối lẫn ngoài sáng, tin rằng sẽ tạo được hiệu quả mong Quân sư nhắc trẫm ý thật khéo, quả không hổ danh Hoàng Thượng quá khen, cũng là do Hoàng Thượng anh hai quân thần giúp nhau tự tâng bốc, lão Phúc bên cạnh nghe thấy sắp muốn phun ra hết bữa sáng, thật … thật.. mặt quá dày rồi .. dày đến mức không có gì để Quân sư nếu đã tìm hiểu qua chuyện chữ viết, vậy cũng biết nó từ đâu mà ra rồi. Điều trẫm muốn nói ở đây là chúng ta biết gì về người tây dương? Hàng năm vẫn có thuyền của họ vượt biển đến buôn bán với ta. Họ lên đất ta truyền đạo, trong khi đó chúng ta chẳng hay biết gì về họ. Khanh cũng thấy những đồ vật mà họ mang đến như thiên lý kính ống Nhòm đồng hồ, lưu ly… hỏa thương. Đều là những vật dụng tinh xảo, thợ ở ta chẳng ai chế ra được, còn chưa kể đến thuyền của họ rất lớn, có thể vượt hải vực mênh mông đến đây cũng là chuyện đáng nể. Trẫm muốn cho người qua họ tìm hiểu tình hình, thậm chí muốn kết giao văn Kỷ nghe đến đây liền biết Quang Toản muốn làm gì rồi, nếu người khác còn lấy làm lạ nhưng đối với ông đây là chuyện bình thường. Việc một quốc gia muốn kết bang giao với bên ngoài không có gì quá khó hiểu. Bình thường Đại Việt cũng không phải chưa từng làm như vậy. Lúc này trong nước đã có hiểu biết qua lại với các quốc gia ở hải ngoại như Nhật, Chà Và Gia-Va việc làm ăn buôn bán đôi bên xảy ra khá thường Hoàng Thượng định mở bang giao với người Tây Dương? - Không chỉ kết bang giao mà còn muốn đưa người sang học ở bên đó. Quân sư còn chưa biết, ở ngoài kia đại dương họ cũng có những quốc gia giống như ta và nhà Thanh vậy, thậm chí kỹ thuật họ đã hơn hẳn bên ta. Nhìn những chiếc thuyền lớn của họ là Toản chỉ nói đến việc kết giao bang. Trần văn Kỷ dư thừa điềm tĩnh để chấp nhận song khi hắn nói muốn đưa người sang bên đó học, lão thật mất sự bình tĩnh vốn có rồi. Nếu chẳng phải thời gian này Quang Toản biểu hiện ra những hành động sáng suốt thuyết phục niềm tin của lão, coi chừng lúc này lão đã tưởng hắn bị bùa Toản biết để đưa người ra nước ngoài học tập vào lúc này là chuyện vô cùng khó khăn, Muốn làm được chuyện đó cần phải có người ủng hộ, người này phải có đủ tiếng nói và danh vọng trong triều, Không ai khác ngoài Trần Văn Kỷ. Với lại hắn nghĩ, thuyết phục ông ta là dễ một hồi nước bọt thổi phồng đám người tây dương, nhất là về sự giàu có xa hoa của họ. Quang Toản cảm thấy việc lấy thành tựu khoa học kỹ thuật ra để dẫn chứng với đám quan lại trong nước là kém thông minh. Hắn đổi sách lược bằng cách tuyên dương về những thành thị đông người nơi có những tòa nhà cao ngất, sự giàu có.. những vùng đất đầy mỏ vàng…nơi có những quý cô chân cực dài và đa tình… anh đang nổ mà, không có thật đau nhá. Quả nhiên hấp dẫn được Trần văn Chuyện này thành công hay thất bại đều trông chờ vào cả Quân Sư. Việc chọn sứ đoàn cũng giao cho khanh, chớ phụ lòng Hoàng Thượng! Còn việc đem người qua đó học, với chuyện đi lại, không biết…Nghe đến đây Quang Toản biết lão muốn hỏi vấn đề gì Việc đi lại trẫm đã có tính toán, Quân sư cứ yên tâm lo chuyện của mình. Cuộc thi đình vừa rồi tuyển ra được không ít người.. khanh coi đó mà đấy lão mới biết lý do tại sao kỳ thi này lại chọn nhiều người như vậy, không ngờ Hoàng Thượng đã có chuẩn bị âm thầm từ trước. Trần Văn Kỷ không phải thuộc tóp người cổ hủ, khả năng thích ứng cao hơn kẻ khác nhiều. Lão vẫn băng khoăng trong lòng chuyện đi lại. Ra biển lớn với những con thuyền hiện có là không thể nào đấy. Thấy được sự băng khoăng của lão, Quang Toản biết phải tốn một phen giải thích nữa rồi! Cũng không sao, việc cho lão biết cũng không có gì không Trẫm đã liên hệ với đám thương buôn người tây dương. Định mua lại thuyền lớn của họ, thậm chí cả thủy thủ đoàn. Khi họ về nước ta cũng đi theo cho an Toản dự định thương lượng với đám thương đoàn mua lại một vài chiếc nhằm phục vụ cho nhu cầu đi lại trước mắt. Tương lai ngắn về sau còn phải xài thuyền mua dài dài. Việc giao thương với bên ngoài không thể thiếu việc đặt quan hệ ngoại giao đi kèm. Tuy rằng sẽ trở thành tâm điểm chú ý của đám phương tây, nhưng cũng là cách quảng bá nhanh nhất để ngày càng có nhiều thương thuyền cập bến Đại Việt. Đám châu Âu lúc này còn đang quá nhiều việc phải lo, hơn là tìm ai đó bên kia đại Dương để khai chiến. Mối nguy hiểm sẽ có, nhưng chắc là không phải bây pháp cuộc cách mạng tư sản nổ ra, Napoleon giành được chính quyền, các quốc gia xung quanh sao chịu ngồi yên nhìn nước Pháp lớn mạnh. Trong thời gian tới sẽ có không ít cuộc chiến bởi phe liên minh do Anh đứng đầu nhằm vào Pháp, Châu Âu ắt hẳn gặp một phen bận rộn. là khoảng thời gian vàng cho Đại Việt rảnh tay hoạt động ở phương Toản tin chắc người Châu Âu sẽ không ngần ngại dang cánh tay đón sứ đoàn Đại Việt, khi Đại Việt không đến với họ bằng tay không, mà đem đến cho họ một thị trường đầy tiềm năng, nơi đặt chân vững chắc ở Phương Đông, cộng thêm những khoản mua bán với con số này lão Phúc mang theo bộ dáng hớt ha hớt hải chạy vào, vừa nhìn là biết sẽ có Bẩm Hoàng Thượng! Có vị pháp sư Tây Dương tên Sơn dẫn theo ba người nữa xin Đến thật đúng lúc ah. Quang Toản trông chờ lão ta rất lâu rồi đấy! - Nhanh cho họ vào! – hắn quay sang nói với lão PhúcChỉ trong chốc lát trong phòng làm việc của Quang Toản đã có thêm bốn người, qua lời giới thiệu trung gian của linh mục Sơn, Người đàn ông da trắng đầu đội bộ tóc giả khá cầu kì cộng thêm chiếc mũ vành rộng, đang đứng phía bên phải ông ta tên là Simth Amine, người của dòng họ Smith phụ trách chuyện thương mại vùng Đông Ấn, có thể xem ông ta là ông chủ của đoàn thương buôn này. Nhà Smith có một đội buôn khổng lồ với cả trăm chiếc thương thuyền lớn, việc làm ăn của họ trải dài khắp các vùng biển, ở đây là những vùng biển đã được biết đến. Phía sau Smith Amine là tùy tùng của ông ta, một người thư ký ăn mặc khá lịch sự, nhã nhặn, còn người kia giống một tay đầu bếp hơn, đó là theo cách nhìn của hắn,- Xin ra mắt quốc vương Bệ Hạ, thật hân hạn được gặp ngài một lần nữa. Xin giới thiều với ngài, đây là ông Smith Amine ông chủ phụ trách thương mại nhà Smith tại khu vực Đông Ấn, phía sau là hai tùy viên của ông ấy- Xin Chào Ngài Quốc Vương ……….. - ông Smith Amine nói một tràng tiếng anh, Quang Toản nghe chữ được chữ mất, khả năng nghe anh ngữ của hắn vốn không Ông ấy nói “ rất lấy làm vinh dự khi được diện kiến ngài. Mông rằng sẽ được ngài giúp đỡ trên vương quốc xinh đẹp này” ông ấy cũng khá bất ngờ vì tuổi tác của Linh mục Sơn trở thành người phiên dịch cho cuộc nói chuyện- Chào đòn ông Smith đã đến với vương quốc của ta- Quang Toản nói bằng một câu tiếng rằng khả năng nghe hiểu của hắn về tiếng Anh khá kém nhưng với sự hỗ trợ của linh mục Sơn khiến hắn có thể giao tiếp bằng Anh ngữ một cách đơn giản. Điều này làm cho Sơn và Smith Amine cảm thấy ngạc nhiên, hai bên tiếp tục trò chuyện với nhau bằng tiếng anh. Quang Toản “ nói chuyện” khá mỏi tay làm quan hệ hai bên cởi mở không ít. Lúc này mới đi vào chủ đề Lần này thương thuyền của ông có bao nhiêu chiếc cập bến chỗ chúng ta- Thưa quốc vương thông thái! Xin cho tôi được gọi ngài như vậy để thể hiện sự kính trọng nhất. Lần này thương đoàn của tôi có sáu chiếc đến trên Vương Quốc của ngài. Tôi sẽ rất vui khi được phép…- Trẫm cũng vui vì chuyện đó! Ta muốn mua lại của ông hai chiếc trong số đó, ý ông ….?- Ngài cũng biết đấy, thuyền của tôi chất khá đầy hàng….Quang Toản đã tính trước chuyện bị từ chối như vậy, kể ra cũng không trách họ được. Để mang một chiếc thuyền từ Anh qua đến Đại Việt vào lúc này ít nhất cũng cần sáu đến bảy tháng, chưa kể gia trị hàng hóa mà mỗi con tàu mang về xa hơn giá trị để mua một chiếc tàu. Hắn ta không muốn bán cũng là điều đương nhiên. Quang Toản xem ra phải đưa một chút bánh ngọt rồi. Đám tư bản này không gì ngoài tiền và Một chiếc thương thuyền, đổi lại thương đoàn nhà Smith sẽ được miễn thuế năm năm khi đến buôn bán trên vương quốc của ta. Đương nhiên ta sẽ trả tiền cho con tàu. Ông xem chỗ ta có tơ lụa chất lượng như vậy, chắc chắn sẽ làm ông hài lòng Toản vừa nói vừa cho lão Phúc đưa ra một vài xấp lụa mua ở của hàng Lão Viễn lúc trước, vải lụa của nhà Thanh chắc chắn không có đường vân đều như của mấy xấp lụa này. Khi ông chủ nhà buôn Smith Amine nhận lấy đã tỏ ra khá hài lòng, lão ta không phải là kẻ không biết nhìn hàng. Việc miễn thuế năm năm không đủ thu hút Smith Amine vì trong năm năm đó tối đa thương thuyền của ông ta chỉ đến được khoảng vài chục lần là cùng. Số tiền đóng thuế cho những lần đó không đủ làm cho ông ta thấy “xót”. Cái thu hút ông ta nhất chính là tơ lụa ở cửa hàng Phan Quốc vương thông Thái. Thật bất ngờ!. Chuyện ngài muốn mua một trong số những con tàu của tôi, có thể bàn bạc lại. Ý tôi là chuyện này hoàn toàn có thể được. Chuyện tiền trả cho con tàu là không cần thiết, tôi muốn được độc quyền với mặt hàng tơ lụa trên Vương Quốc của này không ngờ đánh chủ ý đến việc lấy một con tàu đổi lấy độc quyền tơ lụa, nếu như với tình hình sản xuất tơ lụa hiện tại, Quang Toản có vẻ được lợi với quyết định này, nhưng về lâu dài lại không được. Chưa nói đến việc lời lỗ, chỉ nói đến chuyện buôn bán độc quyền sẽ dẫn đến việc trở thành sân sau của nhà Smith, việc ép giá có thể xảy ra. Độc Quyền dẫn đến các đội thương buôn khác không có nhiều cơ hội đặt chân đến Đại Việt buôn bán. Đây là điều đi ngược lại mong muốn của Quang Toản, hắn sao có thể chấp nhận.
Phạm công thiệu ngạc nhiên nhìn về phía hồ độc lập như xác nhận lại câu trả lời. nghĩ cũng không ra mình có thể lấy ra một lượng lớn đồng như vậy từ đâu. Nghĩ sơ thôi cũng thấy cần hơn vài nghìn vạn cân đồng để đúc tiền nha. Đây là một khối lượng vô cùng khổng lồ nhớ trong kho mỗi năm chỉ có thể đem về hai chục vạn cân đồng là đã nhiều lắm rồi. còn không có năm chỉ được khoảng mười vạn cân thôi.“ Đây là lý do tại sao trẫm gọi khanh lại đây. Khanh chủ quản việc khai khoáng chắc biết rõ tình hình chứ,”“ hoàng thượng thần chủ quản khai khoáng nhưng mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ khai thác được tầm 20 vạn cân đồng mà thôi tuyệt đối không hơn được, bao năm qua thần tận tâm làm việc tuyêt đối không bớt xén một cân đồng nào mong bệ hoàng thượng xem xét”“ Ái khanh sao lại khích động như vậy, là nghĩ ta không tin khanh sao?”Phạm công thiệu đứng dậy chắp tay không nói“ điều này đúng là làm khó khanh rồi. ta chỉ là muốn đưa ra một vài ý kiến mà thôi.”Hồ Độc Lập nói đến đây liền ra hiệu cho Phạm Công Thiệu ngồi xuống“ hoàng thượng dạy bảo. thần xin lắng nghe”.Hồ Độc Lập cười cười hỏi.“ có thật tất cả khoáng ở đại nam này đều do khanh chủ quản?”Phạm Công Thiệu nghe đến đây liền nhanh chóng động não, thật như vậy sao, đương nhiên là không rồi, đến ngay cả người dân bình thường có chút để ý cũng biết lượng khoáng mỏ mà triều đình khai thác ít hơn nhiều so với lượng khoáng mỏ đang khai thác rất nhiều, có nhiều hầm mỏ chỉ nằm cạnh hầm mỏ mà triều đình đang khai thác chỉ vài trăm mét mà đằng sau các mỏ này đều có hậu trường chống lưng không nhỏ bởi vậy được bưng bít rất chặt đấy. Nếu khui ra thật sự sẽ dính dáng không ít quan lại đia phương cũng như kinh thành đấy. Nên biết thì biết nhưng chẳng ai lại muốn làm công địch mọi người cả, bởi vậy thường được làm lơ Phạm Công Thiệu tiêu hóa một chút hắn lại cho quăng ra quả bom thứ hai“ lượng sản vật đưa về đến triều đình đúng là lượng sản vật khai thác được tại các mỏ sao?” Có quả bom nguyên tử lần trước nên khi nghe đến cau hỏi nay Phạm Công Thiệu cũng không cảm thấy bất ngờ ! đương nhiên là không rồi, cái này ai cũng biêt nha. Từ đốc công, đến quản lý mỏ, thủ kho, quan huyện, quan phủ, cho đến khi vào đến kho công bộ, mười phần cũng chỉ còn lại 3 phần thôi, cái này cũng không phải là chuyện lạ gì, hầu như toàn bộ quan lại đều coi đó là điều hiển nhiên rồi.“ Người đào mỏ làm việc năng suất chứ?”Khỏi phải hỏi. chẳng người dân nào tự nguyên đi đào mỏ cả. chủ yếu là do bắt buộc đi phu, hoặc tội phạm, phải thúc dục bằng đòn roi của đốc công thì mới làm việc bởi vậy người đào mỏ cũng khá đông nhưng hiệu suất công việc cũng chỉ được một phần ba mà thôi. Phạm Công Thiệu nhíu mày tự nghĩ đây là do khách quan mà sao có thể thay đổi được’.Hồ Độc Lập lại quang thêm một câu làm khai tỉnh Phạm Công Thiệu “ đãi ngộ, lương bổng không tốt, công cụ thiếu thốn thì sao có thể tăng khả năng lao động của thợ mỏ. vả lại thợ mỏ cũng cần quen tay phải không?”.Đương nhiên rồi, hơn ai hết Phạm Công Thiệu biết rõ hơn sự cần thiết của việc quen tay trong đào mỏ. lúc này chủ yếu là bắt lao công theo thời gian nhất định, bởi vậy người đào mỏ cũng thay đổi thường xuyên lấy gì mà quen tay, càng không nghĩ đến cái gì mà đãi ngộ, lại càng chẳng biết đến lương bổng là gì. Còn công cụ sao, một cây cuốc cùn và chiếc nong rổ tre đó là tất cả công cụ của người thợ mỏ được truyền từ năm này qua tháng khác đấy.“ ở đại nam còn chỗ nào có khoáng mà vẫn chưa khai thác không”.Không cần suy nghĩ cũng trả lời được câu hỏi này rồi. tất nhiên là còn rồi, còn khá nhiều là đằng khác. Nhưng tìm cho ra lại khó tỉ lệ nghịch với việc trả lời câu hỏi trên của Hồ Độc Lập khi dành thời gian cho Phạm Công Thiệu tiếp tục suy nghĩ Hồ Độc Lập quay sang nói với lão phúc“ cho gọi Trần quách tĩnh lên gặp ta”Lão phúc nghe vậy liền đi ra ngoài kêu Trần Quách Tĩnh “ khanh hiểu ý trẫm chứ”Hồ Độc Lập hỏi một câu không đầu không đuôi nhưng Phạm Công Thiệu lại hiểu đó đang nhụ ý cho cái gì. Nếu nhận lời sẽ trở thành đích ngắm cho tất cả mọi người, còn nếu không làm thì coi như lão cũng xong. Lần đầu tiên Phạm Công Thiệu thấy chiếc ghế dưới mông thật không dễ ngồi. Đã ngồi rồi lại càng khó thoát ra đấy, đưa ánh mắt nhìn về phái vị hoàng đế trẻ con kia, Phạm Công Thiệu thấy mình đã quá xem thường vị hoàng đế 12t này rồi, sau đó lại giật mình tự hỏi 12t thật sao, quả thât ngoài vẻ bề ngoài ra thì chẳng có gì giống với độ tuổi đó cả.“ thần xin nguyện nghe theo bệ hạ sai khiến”“ Đúng là làm khó cho ái khanh rồi, buổi chầu sắp đến khanh biết phải làm gì rồi chứ?”Ý của Hồ Độc Lập là muốn giao khoán việc tổ chức tìm và khai thác cho Phạm Công Thiệu kể cả việc thu hồi các mỏ lậu, đương nhiên chẳng ai muốn làm cái công việc này vì nó chẳng dễ làm tí nào hết. Nếu muốn làm thì phải cho Phạm Công Thiệu một thân phận đặc biệt, ít ra cũng phải là khâm sai thì mới dễ làm, bởi vậy 5 ngày sau lên triều cần đưa ra bàn bạc một chút. Đương nhiên cái việc này Hồ Độc Lập phải làm bộ không biết, mà bất ngờ do ai đó đưa ra ý kiến thì mới phúc sau một chốc đi ra ngoài liền chạy vào báo“ hoàng thượng có Trần Quách Tĩnh xin ra mắt”“ mau truyền gặp”Sau một hồi thi lễ ổn định vị trí lúc này Hồ Độc Lập mới nói“ vị này chính là công bộ ti Phạm Công Thiệu, từ nay việc an toàn của Phạm Công Thiệu giao cho khanh phụ trách”Nói rồi Hồ Độc Lập chỉ tay về phía Phạm Công Thiệu . dù chưa biết đầu đuôi xôi mắm gì nhưng nghe vậy Trần Quách Tĩnh liền nhận lệnh.“ thần lĩnh chỉ” Quay sang bên phía Phạm Công Thiệu nói“ mọi việc phải trông cậy vào khanh rồi, lần này ngoài việc chuẩn bị cho buổi chầu, khanh hãy lên cho trẫm một kế hoạch để trẫm xem trước có gì khó trẫm liền bổ sung thêm.”“ Thần tuân chỉ” Phạm Công Thiệu thi lễ“ hai người tiếp tục làm quen với nhau đi, ssau này sẽ còn phải hợp tác nhiều”Sau khi Phạm Công Thiệu và Trần Quách Tĩnh ra khỏi phòng làm việc của Hồ Độc Lập thì đã xế chiều rồi. Một ngày trôi qua thật nhanh. Trời tối đen như mực, hôm nay là ngày một tháng chạp nên chẳng có chút trăng sao gì, trong phòng làm việc của Hồ Độc Lập đèn vẫn sáng, là một người hiện đại, quen sống trong ánh đèn điện, giờ đây cuộc sống chẳng có chút điện đài việt lúc này khi màn đêm buông xuống dường như chẳng còn hoat động gì ngoài đi ngủ. đèn đóm cũng chỉ liu hiu một hai chiếc trong nhà, phục vụ ánh sáng cho bữa cơm tối rồi lại tắt vì sợ tốn cả hoàng cung nơi Hồ Độc Lập dang ở cũng rơi vào tình trạng như vậy. Mấy ngày qua Hồ Độc Lập chiều chiều lại chịu khó chạy bộ xung quanh sân một lúc, sau đó lại gé qua cung trường thọ thăm thái hậu Bùi Thị Nhạn tức là mẹ đẻ của Quang Toản, ban đầu vì sợ bà nhận ra chuyện gì đó nên hắn không dám ở lâu, nhưng rồi dần dần hắn cảm thấy sự thân thiêt đối với bà, chắc có lẽ là do tình cảm mà thân thể này để lại. Hồ Độc Lập cũng không lấy đó làm vấn đề gì lớn, coi là mẹ ruột của mình vậy, ở lại ăn cơm là chuyện bình thường. Đương nhiên hoàng thái hậu trong cung cũng không phải chỉ có một mà có đến hai vị. Chính cung hoàng thái hậu Bùi Thị Nhạn và một vị khá nổi tiếng chính là Bắc cung hoàng thái hậu Lê Ngọc Hân. Hồ Độc Lập càng không thể không biết, Hắn cũng qua thỉnh an vị hoàng hậu này rất nhiều lần. Lần đầu mới gặp Hồ Độc Lập quả thật ngỡ ngàng trước dung nhan của vị thái hậu này rồi. Đúng quả là sắc nước hương trời, khuynh quốc khuynh thành là đây, khuôn mặt sáng trong, làn da trắng nhu hòa, dáng người thanh cao, đầy đặn, cử chỉ lại càng như muốn câu hồn người khác. Đương nhiên đây không phải là do cố ý hấp dẫn mà là cử chỉ tự nhiên như vậy. Năm 16 tuổi bà lấy Quang Trung, tính ra năm nay cũng chỉ 25t mà thôi, ở thời hiện đại con gái 25t là còn tre chán, chuyện lấy chồng còn chưa nghĩ đến, ấy vậy mà đây…. 22t bắt đầu ở góa. Thật hẩm hiu Độc Lập là người hiện đại, thực tế hắn lại chẳng phải Quang Toản nên đương nhiên cũng xuất hiện vài ý nghĩ rồi. người đẹp ai lại không ham. Nhưng ý nghĩ này mỗi lúc chỉ nhém lên được chút khói liền bị Hồ Độc Lập nhanh chóng dập nhiên không thể ăn nhưng nhìn thì chẳng sao, bởi vậy mà thường ngày ngoài việc chạy qua chỗ chính cung thái hậu hắn cũng chả ngần ngại qua chỗ bắc cung thái vài vòng, có khi ở lại dùng bữa lúc lại như tình cờ đi ngang qua.. nói chung hắn viện khá đủ lý do chỉ để nhìn một chút. Thật là khổ sở nha linh hồn thì của hồ độc lập đương nhiên chẳng có vấn đề gì, nhưng thân thể này lại là của quang toản đấy….. suy nghĩ một chút liền đành lắc đầu thở dài vậy…Hồi chiều chính cung thái hậu Bùi Thị Nhạn, có cho người sang gọi hắn tối qua cung của bà dùng bữa, không cần nghĩ hắn cũng biết chắc là vì chuyện của Bùi Đắc Tuyên rồi, Tuyên chắc lại đi cầu xin thái hậu nên bà mới biết chuyện đây. Hồ Độc Lập thở dài một hơi thầm nghĩ xem ra phải nhượng bộ một chút rồi, cũng không sao! Chỉ cần nắm đủ binh quyền trong tay thì sợ gì một Bùi Đắc Tuyên’.Đêm đến tại hoàng cung khá buồn tẻ, ánh đen liu hiu, Hồ Độc Lập cho đốt hơn chục cây đèn trong phòng nhưng ánh sáng cũng không có cải thiện gì cho lắm. Các gia đình đi ngủ khá sớm, bởi vậy có thể trả lời tại sao các hộ gia đình vào thời này lại đông con như ánh đèn hiu hắt này, Hắn đang tự mình ngồi vẽ viết một số thứ, xài bút lông không quen nên đành phải lấy than củi chế cho mình một cây viết chỉ. Chứ có ai vẽ thiết kế mà lại dùng viết lông bao giờ. Tuy không có than chỉ nhưng dùng than củi thay thế cũng có thể dùng nay khi bàn với Phạm Công Thiệu về công cụ khai thác mỏ, hắn nghĩ đến cuốc chim, xà beng, đèn mỏ và xe goong. Thực tế lúc này ở châu âu người ta đã sử dụng những cái này từ rất lâu rồi, còn ở phương đông do không được chú trọng về vấn đề này nên khá lạc hậu. Cuốc chim với xà beng thì dễ rồi, còn đèn mỏ thì khó khăn hơn một tí vì trong nước không có thủy tinh làm chụp đèn, nếu có thì cũng có giá cao trên trời do một số thương buôn châu âu đưa đến nhưng cũng rất ít ỏi, với lại trong hầm mỏ cũng không có gió lùa vào là mấy, bởi vậy Hồ Độc Lập quyết định cho dùng đuốc ống xe gòng thì đúng là hơi phức tạp một chút nhưng hắn tin với tay nghề của các thợ thủ công trong nước lúc này hoàn toàn có thể tạo ra, ở châu âu thế kỷ 15 người ta đã tạo được xe goong rồi, với lại cấu tạo của nó cũng khá đơn giản, chỉ là Hồ Độc Lập muốn cải tiến lại một chi tiết. chi tiết này mặc dù nhỏ nhưng lại là cái quang trọng đó chính là ổ bi. Tuy rằng chỉ là chi tiết rát nhỏ bé nhưng công dụng và ứng dụng của nó lại không hề nhỏ bé tí nào, tuy rằng nhìn cấu trúc khá đơn giản nhưng chính bản thân nó lại không đơn giản.
nuoc lac viet o the gioi moi