vợ à em chỉ có thể ở bên cạnh anh

Đường Tuân chắc đã cười anh với cơ thể này còn muốn lấy vợ sinh con nên nhục nhã anh và đúng như vậy, sáng sớm hôm sau, một tin nhắn từ số của Đường Tuân gửi đến tấm ảnh chụp Lăng Vân anh cơ thể dính đầy tinh dịch hỗn độn nằm trên giường bên cạnh Đường Anh biết mình không thể nào tiếp tục như vậy, vươn tay lau mặt một cái. "Xin lỗi đàn anh, cảm ơn anh.". Cuối cùng anh liếc nhìn Chung Linh, người kia nghiêng đầu cụp mắt, không thèm để ý tới anh. Anh lại như ma xui quỷ khiến đi tới trước kéo chăn cậu một cái, đắp Kết hôn hai năm, cuối cùng lại được mang cái danh "em gái". Cô có lẽ chính là người ngốc nghếch nhất trên thế giới này. "Lục Kiến Thành, tôi nhầm rồi, tôi luôn mắng anh là đồ ngốc, nhưng thật ra kẻ ngốc nhất phải là tôi mới đúng.". "Tôi thực sự điên rồi Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. Sáng ngày hôm sauMạc Vi Như dậy sớm, mặc bộ đồ công sở đen, áo sơ mi xanh bên trong. Chải mái tóc hơi rối, buộc đuôi ngựa đơn giản, Mạc Vi Như soi gương, cô gật gù mỉm cười. Ngày hôm nay cô sẽ chính thức làm việc, mà còn lại ở Hàn thị - nơi cao sang nhất thành phố A nữa chứ! Haha, thật tự hào về bản thân mình mà... chức vụ thư ký chủ tịch sẽ do cô đảm nhiệm, Mạc Vi Như cảm thấy danh xưng này cũng quá cao đi, cô chưa từng nghĩ nhiều như vậy. Mạc Vi Như ăn tạm cái bánh mì rồi xách túi xách đi làm. Mạc Vi Như bước vào sảnh công ty, nơi đây đã có rất nhiều người đến làm việc, cô đã tưởng mình đến sớm, đúng thật là nhân viên Hàn thị như lời đồn. Mạc Vi Như ra chỗ quầy tiếp tân. Một cô gái khá xinh đang đứng quầy nói chuyện, Mạc Vi Như hỏi- Xin chào cô, tôi là thư ký chủ tịch mới nhận chức, hôm nay tôi đến làm việc, vậy phải đi trình báo ở đâu?- Ơ...thư ký chủ tịch? - Cô tiếp tân ngạc nhiên, chợt nhớ tới điều gì đó, cô bật thốt lên - Cô là cái người đạt điểm tuyệt đối trong bài khảo nghiệm năng lực của Hàn thị? Mạc Vi Như?Xung quanh mọi người bắt đầu xì xào, nhiều tiếng kêu không giấu nổi vẻ thán phục“Điểm tuyệt đối!? thật không phải bình thường”“ Chứ còn gì nữa, nhân tài đó”“Chậc, hôm qua tôi có nghe ngóng nhưng nghĩ là đùa, ai đâu ngờ lại là thật”“Người lại còn ở trước mặt chúng ta”“Tài sắc vẹn toàn”“Hâm mộ quá!”- À vâng, đúng vậy... - Mạc Vi Như chỉ gật đầu, điều đó có đáng ngạc nhiên sao?- Oa.. quả là thư ký chủ tịch, cô rất xứng đáng đó - Cô tiếp tân vẫn không ngừng xuýt xoa- Cảm ơn cô, giờ cô nói cho tôi biết tôi phải đi trình báo ở đâu? - Mạc Vi Như cảm thấy ngại ngùng, cô cười nói- À vâng, cô lên tầng 98, phòng nhân sự cấp cao, trưởng phòng đang đợi cô ở đó rồi - Cô tiếp tân- Cảm ơn cô Mạc Vi Như bước đến chỗ thang máy, cảm giác hàng trăm ánh mắt đang dõi theo mình, Mạc Vi Như bước nhanh hơn, đến khi cửa thang máy đóng lại rồi, cô vẫn còn cảm thấy nặng nề, hít thở sâu vài lần cho thoải mái, Mạc Vi Như nhìn con số đang tăng dần kia “Thật sự là 100 tầng!”“Ting” cửa thang máy mở ra, tới tầng 98, Mạc Vi Như đi dọc theo hành lang, cô tìm phòng nhân sự cấp cao. A...! Thấy rồi!“Cốc...cốc” Mạc Vi Như gõ cửa, “Vào đi” giọng người đàn ông trung niên vang lên. Mạc Vi Như hít sâu một hơi rồi mở cửa đi vào. Trưởng phòng nhân sự cấp cao là một người đàn ông trung niên, trông rất nghiêm túc. Trưởng phòng thấy Mạc Vi Như bước vào. Ông nở nụ cười niềm nở tới cô làm Mạc Vi Như thắc mắc cái nét nghiêm túc ban nãy đâu? Trưởng phòng mời cô ngồi, rót cho cô một ly trà dù cô có ngại ngùng từ chối. Trưởng phòng nhân sự giới thiệu- Xin chào cô Mạc, tôi là Kim Quốc, trưởng phòng nhân sự cấp cao, cứ gọi tôi là trưởng phòng Kim- Chào ngài, tôi... - Định giới thiệu về mình thì Kim Quốc cắt ngang - Cô không cần giới thiệu, tôi biết À dạ vâng - Mạc Vi Như nâng cốc trà lên uống một ngụm, vị trà ấm nóng len lỏi khiến cô dễ Cô là thư ký mới của chủ tịch, công việc rất cực nên mong cô cố gắng bết sức mình để làm việc “dài lâu” trong tập đoàn, tôi biết cô là một nhân tài hiếm có, nhưng cũng nên chú trọng vào các vấn đề công tư cẩn thận, đừng chủ quan - Kim Quốc - Vâng - Mạc Vi Như gật đầu lắng nghe- Đây sẽ là các công việc cô phải hoàn thành trong hôm nay, vì ngày đầu nên nếu cô có sai sót hay chậm trễ thời gian thì tôi có thể cho qua nhưng từ ngày mai trở đi thì tôi không chấp nhận những sai sót dù chỉ là một chút- Tôi hiểu - Ôm lấy chồng giấy tờ dày hơn một gang tay cô, Mạc Vi Như thở hắt- Được rồi, cô có thể bắt đầu làm việc nhưng trước tiên là phải diện kiến chủ tịch đã, cô đi theo tôi - Kim Quốc đứng dậy“Diện kiến chủ tịch!?” Đây có lẽ là sự áp lực lớn nhất đối với cô, gặp được người đứng đầu của Hàn thị, người quyền cao chức vọng khiến người khác phải khâm phục, e sợ. Mạc Vi Như hơi run người, cô bước theo sau Kim Quốc. Vào thang máy, Kim Quốc có nhắc nhở cô- Gặp chủ tịch thì xin cô hiểu quy tắc trước, nếu không...làm ngài ấy tức giận thì chỉ có đường mà bị sa thải - Ông ta lắc lắc đầu - Bị sa thải đúng ngày đầu làm việc thì xui lắm đây, với lại một khi cô đã bị đuổi khỏi Hàn thị thì không nơi nào dám nhận cô vào làm việc đâu cho dù là vì lí do gì đi nữaMạc Vi Như run run gật đầu, cô bắt đầu thấy sợ, cô không nghĩ tới chủ tịch lại đáng sợ như vậy. Đúng là càng gặp phải nhiều người gần chủ tịch, càng được nghe về con người đáng sơm của ngài ấy. “Ting” Hai người đi ra, dọc hành lang nơi đây chỉ có duy nhất một cánh cửa lớn bằng gỗ đắt tiền sơn màu nâu đen, tay nắm cửa cũng được mạ vàng cao cấp. Mạc Vi Như thầm cảm thán sự giàu có của vị Hàn chủ tịch này. Kim Quốc gõ cửa. Bên trong vang vọng ra tiếng “Vào đi” của người đàn ông đàn ông, nam tính, lạnh lùng đến cực điểm. Mạc Vi Như cảm thấy như bị đóng băng. Kim Quốc vỗ vai cô trấn an, ông ta lại nhắc nhở thêm một lần rồi mới mở cửa đi vào. Mạc Vi Như đứng sau Kiến Quốc, khẽ quan sát căn phòng. Phòng có tông màu trầm, lạnh lẽo nhưng sang trọng và uy nghiêm. Chiều rộng của nó có thể bằng cả tầng 100 này. Nội thất đầy đủ, đắt tiền, rất phù Hàn chủ tịch, tôi đưa thư ký mới nhận chức ngày hôm qua đến rồi đây - Được, giờ ông ra ngoài đi - Người đàn ông đang ngồi trên ghế chủ tịch quay lưng về phía cô, nên Mạc Vi Như không nhìn rõ mặt nhưng cô cảm thấy rất là quen thuộc,- Dạ vâng thưa chủ tịch - Kim Quốc lui ra ngoàiTrong phòng chỉ còn mỗi hai người, một chủ tịch đáng sợ và một thư ký chủ tịch nhỏ - Mạc Vi Như đứng im, cô cố giữ thẳng người, tim đang đập nhanh. Hồi hộp nhìn chiếc ghế đang từ từ quay Chào cô, Mạc Vi Như - Hàn Dạ Thần trong mắt lóe lên tia vui vẻ, anh mỉm cười, giọng nhẹ nhàng hơn rất Ơ... - Mạc Vi Như đờ ngươi, cô đưa tay chỉ vào anh, vì ngạc nhiên mà lắp bắp - Anh...anh là Hàn Dạ Thần!- Cô còn nhớ tôi, thật vui quá! - Hàn Dạ Thần thêm vui vẻ, anh đưa tay mời cô ngồi xuống ghế Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây - biết cấp trên của mình là người quen, Mạc Vi Như thở phào, cô thoải mái hơn Haha, cô rất bất ngờ nhỉ?- Phải, chàng trai chật vật vì đuối nước mà tôi cứu lại là chủ tịch Hàn thị, quyền cao chức vọng, tiền tiêu không hết - Mạc Vi Như mỉm cười, cô chọc anh - không biết tôi có được trả công không đây?- Trả công? Cô thích gì? - Hàn Dạ Thần không có tức giận, anh biết cô chỉ chọc anh chứ cô không phải loại con gái hám Hừm...thì tôi chỉ cần anh giảm tải cho tôi công việc là được - Được - Hàn Dạ Thần không chần chừ mà gật đầu, Như Như của anh chỉ cần vậy thôi, thật đáng yêu! Và dường như anh thấy rằng không lúc nào là cô không đáng yêu cả - Chỉ vậy thôi?- Haha tôi đùa đấy, anh tưởng thật à? Tôi đến là để làm việc chứ không phải ngồi chơi. Anh cứ giao cho tôi công việc bình thường, anh yên tâm tôi sẽ không lười đâu - Mạc Vi Như le lưỡi- Được - Hàn Dạ Thần cười yêu chiều, anh đứng dậy, thân âu phục Armani màu đen đắt tiền vừa vặn thân hình cao lớn, tăng thêm cho anh sức mê hoặc. Mạc Vi Như ngẩn Dạ Thần ngồi xuống bên cạnh cô, nhận ra hơi thở nam tính gần ngay bên mình, Mạc Vi Như khẽ nhích người qua, giữ khoảng cách với anh. Hàn Dạ Thần nhíu mày không vui, anh nhích người gần cô, môi mỏng kề sát tai cô “Sợ tôi?” Mạc Vi Như mặt đỏ bừng, cô cúi đầu nhích người ra xa, miệng bắp bắp “Tôi...sao tôi phải sợ anh?” “Cô gái, cô không sợ tôi thì sao phải nhích ra xa vậy? Trông bộ dạng tôi muốn “ăn” cô lắm hả?” Đúng là anh muốn “ăn” cô luôn! “Không... không phải, tôi... tôi đi làm việc đây“. Mạc Vi Như tính bước ra ngoài nhưng Hàn Dạ Thần gọi lại, anh chỉ vào một nơi góc phòng, có bàn ghế làm việc- Đây là chỗ ngồi của cô, thư ký chủ tịch thì phải gần chủ tịch chứ nhỉ? - Hàn Dạ Thần nhếch môi- Haha...phải - Mạc Vi Như thầm than, cô bước đến bàn làm việc, ngồi xuống mới để ý, chỗ cô ngồi hướng chéo về phía bàn chủ tịch của Hàn Dạ Thần. Có thể dễ dàng chạm mắt nhau. Mạc Vi Như đỏ mặt cúi đầu bắt đầu làm Dạ Thần ngồi ghế bành ngắm cô, đúng là có cô ở bên cạnh, anh chẳng thể tập trung làm việc được. Hàn Dạ Thần cứ như vậy chăm chăm nhìn cô. Hàn Dạ Thần một thân âu phục đen hiệu Armani đắt tiền, đi bên cạnh anh là Mạc Vi Như thân váy đen sang trọng. Cô thân mật khoác tay anh, gương mặt xinh đẹp mỉm cười. Hàn Dạ Thần dù vẫn lạnh lùng nhưng khi nhìn sang cô thì có biết bao nhiêu sự yêu chiều, sủng nịnh. Đúng thật là trai tài gái sắc!! Nhiều người cảm thán. Nhưng điều làm họ ngạc nhiên hơn bao giờ hết đó là người đàn ông quyền lực xưa nay không gần phụ nữ như Hàn Dạ Thần lại xuất hiện ở đây và bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp lạ mặt. Hai người còn khoác tay kề vai rất thân mật, nhiều người thầm ghen tị và nuối tiếc. Chu Lệ từ cảm xúc bất ngờ đến vui vẻ rồi đến phẫn nộ. Cô ta nắm chặt tay như muốn bóp nát ly rượu thủy tinh trên tay, mắt cô ta hừng hực lửa giận. Trong đầu Chu Lệ là các suy nghĩ ngổn ngang bao trùm. Hàn Dạ Thần quả thực đã đến! Nhưng bên cạnh anh ấy là ai? Cô ta sao dám!!!??? Một vài tiểu thư đi ngang qua cười nhạo nhìn Chu Lệ, họ cũng nghe ngóng được phần nào về chuyện Chu Lệ mơ đắm Hàn chủ tịch. Giờ thấy anh ta xuất hiện cùng cô gái khác thân mật như vậy, cô ta chắc hẳn phải cảm thấy nhục nhã lắm đây. Một cô tiểu thư nói bóng gió- Chậc, mấy cậu à, nghĩ đi nghĩ lại thì tôi cũng thấy thương cho những người mắc chứng ảo tưởng, họ ý, cứ luôn nghĩ sẽ có được những gì họ muốn nhưng rồi khi phát hiện ra sự thật...thì muốn tìm cái lỗ để chui xuống cũng không có...haha- Phải rồi, cậu nói tôi cũng thấy tội - Cô tiểu thư khác che miệng cười - Còn đâu dám kiêu ngạo nữa- Các cô nói gì hả!? - Chu Lệ như quát lên, cô ta tức giận nhìn về phía hai cô tiểu thư cô tiểu thư vội lẻn đi trước khi bị Chu Lệ trút giận. Hàn Dạ Thần xuất hiện lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người trong hội trường. Nhiều giám đốc rồi chủ tịch trong và ngoài nước liên tiếp chủ động đến bắt chuyện, họ đều có phần cung kính, nể phục và hòa nhã. Mạc Vi Như ban đầu hơi run vì sợ, cô chưa từng đến một nơi sang trọng và gặp nhiều người nổi tiếng mà bình thường chỉ được thấy trên mặt báo, TV. Mạc Vi Như thầm vui vẻ, cô thật là may mắn. Nhưng điều làm cô sung sướng nhất là được gặp chủ tịch William - người xây dựng nên tập đoàn thời trang nổi danh trên thế giới, với những thiết kế hoàn hảo và phương thức kinh doanh đáng nể, William đã dần trở thành người đàn ông quyền lực nhất Châu Âu. Nghe nói ông là một trong số ít người có thể khiến Hàn Dạ Thần kính trọng. Dù đã có gia đình và tuổi cũng đã ngoài 50 nhưng người này vẫn có một sức hút khó phai đối với phụ nữ. Mạc Vi Như rất hâm mộ những tác phẩm thời trang của ông. Cô không khỏi kéo nhẹ cánh tay của Hàn Dạ Thần. Hàn Dạ Thần biết cô hâm mộ William, dù có chút hơi giận nhưng anh vẫn mỉm cười chiều cô mà đi đến chỗ nay ông William cùng vợ mình đi dự tiệc, phu nhân William là người nước Pháp, bà quý phái và sang trọng. William thấy Hàn Dạ Thần đi đến chỗ mình liền cùng vợ chào Hàn chủ tịch, đã lâu không gặp - William hòa nhã- Đã lâu không gặp, chủ tịch William - Hàn Dạ Thần bắt tay với ông, anh quay sang phu nhân William - Và phu nhân- Haha, chàng trai trẻ tài giỏi, rất vui được gặp cậu - Phu nhân William mỉm cười - Tôi cùng ông xã vừa rồi nghe tin cậu xảy ra chuyện cũng không khỏi lo lắng, nhưng giờ thấy cậu không sao, cũng thật may quá! Tiếng Trung còn chưa thành thạo của phu nhân William, dù không rõ lắm nhưng vẫn dễ dàng nhận ra bà đang quan tâm đến Hàn Dạ Dạ Thần gật đầu, anh kéo sát Mạc Vi Như vào người khi cô có vẻ lơ đãng anh, chỉ chú ý tới William. - Cô gái xinh đẹp này là...? - Phu nhân William ngạc nhiên hỏi, lúc này bà mới chú ý đến cô gái trẻ trung xinh đẹp Bạn gái cháu - Hàn Dạ Thần nói ra ba chữ ấy bằng giọng rất nhẹ nhàng, anh không để ý có bao nhiêu người sửng sốt, ngỡ ngàng và cả nhân vật chính được nhắc tới - Mạc Vi Như- Wow, cháu thật là có mắt nhìn - Phu nhân William cảm thánMạc Vi Như ngại ngùng cúi đầu, bàn tay Hàn Dạ Thần vỗ nhẹ lưng cô. Anh nói nhỏ vào tai cô “Chẳng phải em rất hâm mộ William sao? Bây giờ gặp được rồi thì nên thể hiện ra” Mạc Vi Như mở to mắt nhìn anh, Hàn Dạ Thần mỉm cười quay sang chủ tịch William “Bác William, bạn gái cháu rất hâm mộ bác đấy” ông William ngạc nhiên nhìn Mạc Vi Như, rồi ông cười khà khà “Haha, vinh hạnh cho bác quá!” Mạc Vi Như xấu hổ đỏ mặt, cô được anh nhắc nhở liền lắp bắp “Cháu...cháu...rất...hâm mộ bác “ Phu nhân William bật cười, bà đưa tay véo má Mạc Vi Như “Cô gái đáng yêu này, thật làm tôi ưa thích mà nhưng tiếc lại là fan hâm mộ của ông xã tôi” - Bà nói gì vậy? - Ông William cười - Sao lại tiếc chứ? - Là fan của anh, không phải của em - Phu nhân William bĩu môi- Cháu cũng rất hâm mộ phu nhân...- vị phu nhân này thật làm cô lúng túng- Haha, ta đùa thôi - Phu nhân William xua tay, bà chỉ ra một chỗ để bàn gỗ ghế sofa - Bây giờ chúng ta ra kia trò chuyện nha, có ta với cháu, để cánh đàn ông này đi làm Dạ...phu nhân - Mạc Vi Như gật nhẹ đầu, dù cô vẫn còn muốn nói chuyện với William nhiều nhận ra sự tiếc nuối của cô, phu nhân William khẽ thở dài “Haizz, cháu nó không thích nói chuyện với em mà chỉ thích nói chuyện với anh, thật đau lòng” Mạc Vi Như lúng túng định nói gì thì ông William cười “Cháu đừng để ý bà ấy, bà ấy trông thế mà trẻ con lắm, biết cháu hâm mộ ta như vậy, khi nào ta sẽ sắp xếp thời gian, chúng ta sẽ trò chuyện cùng nhau chỉ cần Hàn chủ tịch không có ý kiến là được rồi “ Ông nháy mắt với Hàn Dạ Thần. Mạc Vi Như đỏ mặt gật đầu. Hàn Dạ Thần không muốn để cô lại nhưng nghe phu nhân William nói sẽ trông chừng cô thì anh mới rời đi cùng chủ tịch William. Ngồi xuống ghế, phu nhân William chọc cô “Bạn trai cháu lo cho cháu thật đấy!” Mạc Vi Như đỏ mặt, phu nhân William khẽ cười “Từ khi ta gặp nó đến nay, ta chưa từng thấy nó cư xử như vậy, nó thật sự yêu cháu, ta có thể nhìn ra được, cháu nên biết trân trọng và nắm giữ thật chặt, không để mất đi thì hối tiếc lắm đấy!” Nghe có vẻ kì lạ nhưng Mạc Vi Như cũng không để ý cho lắm, cô mỉm cười “Giống như phu nhân và chủ tịch William đúng không?” “Haha, ta với ông ấy sao? Đúng, đúng” Phu nhân William cười hạnh phúc. Mạc Vi Như hâm mộ tình yêu của họ, bền chặt và dài lâu. Nhìn ra sự hâm mộ của cô, phu nhân William chỉ cười “Dài lâu hay không thì cũng là do cách chọn người có thể cùng mình đi đến suốt cuộc đời, một khi đã định là của nhau thì sẽ mãi mãi là của nhau” Mạc Vi Như cô chắc sẽ nhớ mãi câu nói người ngồi nói chuyện phiếm với nhau, một vài vị phu nhân khác cũng đến chào hỏi, tiện thể làm quen với phu nhân William và cô gái bí ẩn bên cạnh Hàn chủ Lệ từ phía xa quan sát tất cả, cô ta nghiến răng thầm nghĩ sẽ trừng trị con nhỏ lạ mặt này vì tội dám cướp Hàn Dạ Thần của cô ta nhưng vì có phu nhân William ở cạnh con nhỏ ý nên cô ta mới không hành động. Suy tính một chút, cô ta đi đến chỗ của hai nhân William cùng Mạc Vi Như thưởng thức món bánh ngọt nổi tiếng của Pháp. Phu nhân Willam nói “Loại bánh này là loại bánh ta thích nhất, dù đã ăn rất nhiều rồi nhưng ta vẫn không thấy ngán hay thấy chán cả” “Là do vị của nó sao phu nhân?” “Đúng là vậy! Cháu thấy thế nào?” “Nó thật sự rất ngon, hình thức lẫn vị đều rất hoàn hảo” Mạc Vi Như cười hì hì. Phu nhân William cười, bà đưa tay lấy giấy cho Mạc Vi Như khi có ít kem dính trên mép cô. Mạc Vi Như xấu hổ cảm nhân William nhìn thấy Chu tiểu thư - Chu Lệ đi đến, hơi nhíu mày, nhưng rồi bà cũng thu lại vẻ mặt không hài lòng và khó Chào phu nhân William - Chu Lệ mỉm cười- Chào Chu tiểu thư - Nhàn nhạt chào lại- Và... cô gái này... - Chu Lệ đưa mắt nhìn sang Mạc Vi Như- Tôi tên Mạc Vi Như, cô là Chu Lệ đúng không? - Mạc Vi Như - Cô biết tôi!? - Đương nhiên tôi biết chứ, nhân vật chính của buổi dạ tiệc này mà - Phải rồi, cô có quan hệ gì với Thần?- Thần? - Mạc Vi Như nhíu mày, cô nghi hoặc hỏi - Là Hàn Dạ Thần?- Chứ còn ai ngoài anh ấy - Chu Lệ hất mặt- Chu tiểu thư, cô xem tôi không tồn tại sao? - Phu nhân William lên tiếng- Cháu... - Chu Lệ thấy cô ta quá không để ý Tôi chỉ nhắc nhở thôi, lần sau cô chú ý là được rồi - mỉm cười, bà nói - Cô đang hỏi cô gái này có quan hệ gì với Hàn chủ tịch sao? Vậy để tôi nói cho cô biết, vị tiểu thư này là vị hôn thê của Hàn chủ tịch, sắp tới sẽ là vợ của Hàn chủ Cái gì!? - Chu Lệ nói lớn, thu hút không ít sự chú ý. Bắt đầu từ một sai lầm đến yêu từ cái nhìn đầu tiên. Một người đàn ông hoàn hảo tựa như nam thần bước ra từ trong giấc mộng, một người con gái trong veo như ánh nắng buổi ban mai, gặp nhau là do sai lầm cuối cùng lại thành số mệnh. Hàn Dạ Thần – người đàn ông lạnh lùng và tàn độc, đầy mưu mô và xảo quyệt, kẻ không thể nắm bắt cũng chẳng thể nào uy hiếp, hắn đứng trên mọi người, thâu tóm cả Hắc đạo và Bạch đạo trong lòng bàn tay. Người con gái ấy, Mạc Vi Như – một cô nàng trẻ con, tốt bụng và đáng yêu, ẩn sau đó là sự thông minh đáng ngưỡng mộ. Họ gặp nhau, là một sự tình cờ không báo trước, tình yêu từ khi nào đã len lỏi vào trong trái tim của người đàn ông sắt đá để rồi ham muốn được bảo vệ cô, được trao cho cô hạnh phúc bùng cháy lên như một ngọn lửa. Nhưng ai ngờ, quyết tâm muốn theo đuổi cô của anh lại khiến người con gái như chú nai rừng nhỏ ấy sợ hãi tìm cách chạy trốn, cô trốn được, anh cũng có thể tìm được. Một câu chuyện có hạnh phúc, có khổ đau, có vui vẻ, có buồn thương, tất cả đan xen vào nhau rất đỗi nhịp nhàng, mời quý bạn đọc cùng thưởng thức “Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh”.

vợ à em chỉ có thể ở bên cạnh anh