vợ yêu là mẹ đơn thân thuần khiết nhất

Nếu không được cha mẹ tin tưởng, đó là lỗi của họ. Nếu phải vào lớp tệ hại nhất, đó là lỗi của họ. Nếu trở thành một học sinh xuất sắc, đó cũng là nhờ nỗ lực của họ. Nhận lãnh trách nhiệm về bản thân có một sức mạnh tiềm ẩn vô cùng to lớn. We Got Married là chương trình truyền hình thực tế trải nghiệm cuộc sống hôn nhân với nhân vật chính là những ngôi sao của làng giải trí Kpop. Đây là show gắn liền với tuổi trẻ của các thế hệ 8x, 9x yêu Kpop một thời. Mỗi cặp "vợ chồng" đã mang đến cho người xem rất nhiều khoảnh khắc ngọt ngào từ những Đọc truyện Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất Full, Đoạn trích: Liên tục những bức hình đẹp được đưa ra. Lúc này Lại Na trở vào trong thay đồ mới. Những người trong ekip lúc này mới có một phen bàn luận. Nhiếp ảnh gia nhìn thành quả trên máy gật đầu liên tục. Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. Chỉ một lát sau điện thoại của hiệu trưởng đã vang lên. Ông ta khó xử nói xin lỗi rồi bấm máy nghe."Alo... dạ... dạ... vâng... tôi sẽ làm như vậy..."Sau khi nghe điện thoại xong hiệu trưởng đi đến chỗ mấy người, áy náy nhìn vợ chồng giám đốc Hoàng. Giám đốc Hoàng những tưởng là ông ta đang muốn xin lỗi mình thì làm bộ khoát khoát tay."Ông không cần phải làm bộ dáng áy náy đó với tôi, chủ cần ông đuổi học thằng nhóc kia thì tôi sẽ không có làm khó dễ gì ông cả..."Vợ giám đốc Hoàng cũng nhanh chóng ra oai tức giận nhìn Trần Thanh Trúc."Lần này mày xem như xong rồi. Nhìn mặt mày là đã biết cái thứ chẳng có gì tốt đẹp cả. Lần này mày đắc tội với chồng tao chẳng khác nào đắc tội với cả tập đoàn Khánh Điển, mày sẽ không có chỗ dung thân đâu...hừ... bà sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ con ạ..."Ông hiệu trưởng trân chối mà nhìn hai vợ chồng nhà kia, thầm mắng là hai vợ chồng nhà heo mà, lần này người xong đời chính là họ rồi... hít vào một hơi ông ta nói."Xin lỗi giám đốc Hoàng... lần này nhà trường chúng tôi thật sự không thể giữ được em Hoàng Quốc Thiên ở lại trường được nữa. Chúng tôi sẽ nhanh chóng làm thủ tục đuổi học đối với em ấy...""Cái... cái gì... ông vừa nói cái gì hả? Ông không có nói lộn đó chứ... ông có biết ông vừa nói đuổi học đối với con của ai không hả?"Hiệu trưởng bỗng chốc thay đổi sắc mặt nhìn hai vợ chồng giám đốc Hoàng."Tôi không có nói nhầm. Người bị đuổi học chính là Hoàng Quốc Thiên con trai của hai vị. Lệnh này được đích thân tổng giám đốc tập đoàn Khánh Điển đưa ra. Tôi cũng chẳng ngại nói thẳng với các người, con trai của hai người là một đứa trẻ bướng bỉnh, ngỗ nghịch, xấc xược với giáo viên, thường xuyên bắt nạt bạn học. Chúng tôi cũng không muốn giữ từ lâu rồi. Trao đổi với các người để có thể dạy bảo lại cháu thì các người còn tỏ thái độ này nọ... nếu như các người vẫn cứ dung túng con mình như vậy thì sau này con của các người sẽ trở thành thành phần cặn bã của xã hội mà thôi, không thể thành người được đâu... thôi, tôi cũng không có muốn nhiều lời đâu, người bị đuổi học chính là con của hai người, không có sai đâu...""Không... không thể nào... làm sao mà tổng giám đốc lại có thể nhìn đến chuyện nhỏ như thế này được chứ... tôi không tin..."Reng...reng...Giám đốc Hoàng còn đang rống giận lên với hiệu trưởng thì nhận được điện thoại gọi tới. Nhìn thấy tên người gọi tới thì bắt máy rồi quát lớn."Có chuyện gì thì nói nhanh tôi đang có việc. Không có việc gì quan trọng thì đừng có làm phiền tôi... sao?... cô nói lại lần nữa xem nào..."Không biết bên kia nói gì mà khiến cho sắc mặt của giám đốc Hoàng xa sầm lại, chuyển sang tái mét, rồi cuối cùng là hắn đứng không vững mà trực tiếp khụy xuống. Vợ hắn vội vàng chạy lại đỡ lấy hắn."Ông xã... anh làm sao vậy? Có chuyện gì?"Giám đốc Hoàng thất thần một lúc, bất chợt nhìn về phía Trần Thanh Trúc, ánh mắt lộ rõ vẻ khó tin, lắp bắp."Cô... cô... cô là ai vậy? Sao... sao có thể..."Trần Thanh Trúc bộ dáng cao cao tại thượng, lạnh lùng nhìn hai vợ chồng giám đốc Hoàng kia, nói."Tôi là ai... các người chưa đủ tư cách để hỏi đến đâu. Các người chỉ cần biết... một kiếp nạn này chính là các người tự rước lấy..."Biết sự việc đã được giải quyết xong Trần Thanh Trúc liền xoay người lại vẫy tay với Tin Tin định rời đi thì hiệu trưởng cùng cô giáo chủ nhiệm đi đến cười lấy lòng nói."Mẹ học trò An... mời cô đến văn phòng bên kia uống nước, chúng tôi có chút chuyện muốn trao đổi cùng cô đây có được không..."Trần Thanh Trúc thấy hiệu trưởng đã có lời không tiện từ chối liền đồng ý. Bất chợt từ đằng sau giám đốc Hoàng chạy đến, hướng cô tựa như muốn quỳ xuống, lắp bắp, thấp giọng tỏ ý cầu xin."Cô gì ơi... chúng tôi đúng là có mắt không tròng, mong cô rộng lượng bỏ qua cho chúng tôi. Tôi lập tức sẽ chuyển trường cho con trai mình, từ nay về sau sẽ dạy lại cháu thật tốt. Chỉ mong cô có thể nói một tiếng với vị bên kia đừng có đuổi việc và phong sát tôi có được không? Xin cô đó... nếu mất đi việc lại bị phong sát thì cả nhà chúng tôi chỉ còn nước đi ăn mày mà thôi... xin cô mà..."Trần Thanh Trúc liếc mắt nhìn giám đốc Hoàng một cái, thờ ơ mà mở miệng."Rất tiếc, hôm nay các người khiến tâm trạng tôi vô cùng không tốt, tôi không thể rộng lượng được với các người, vậy nên tha cho các người là không thê, cái này đều là do các người tự làm tự chịu mà thôi...chuyện của mấy người tôi không có hơi quan tâm đến đâu.""Đây nói cho cùng cũng chỉ là chuyện của trẻ con mà thôi, cô cũng đâu có cần phải làm to ra như vậy hay không? Chúng tôi cũng đã đồng ý chuyển trường cho con trai rồi, cô còn hẹp hòi, cắn chặt không buông như vậy..."Vợ giám đốc Hoàng từ đằng sau chen ngang, thái độ không có mấy phần hối lỗi cả. Nghe cô ta nói xong Trần Thanh Trúc khẽ nheo mày lại nhìn cô ta, trong lòng thập phần khinh bỉ và trào phúng. Lại nhìn vào Hoàng Quốc Thiên khuôn mặt mập mạp, thân hình có chút phì nhiêu kia chỉ có thể thở dài một hơi, có một người mẹ, người cha như hai người trước mặt này, đứa trẻ này không biết nên nói là may mắn hay bất hạnh nữa đây. Tương lai của nó không biết sẽ đi về phương nào đây.Còn tiếp "Cô chính là mẹ của thằng nhóc mất dạy này sao? Tôi nói cho cô biết, con trai cô đánh con trai của tôi, cô nhìn một chút, mau mang con của cô cút khỏi đây ngay, tôi không muốn con trai tôi học chung với những phần tử như con cô..." Trần Thanh Trúc nhìn người đàn ông một lát kéo khóe môi cười khẩy, khinh thường nói. "Này anh đang nói cái gì đó, trường này là của nhà anh mở hả? Anh lấy cái quyền gì mà muốn đuổi học con tôi? Trước khi phân tích rõ ràng sự việc thì anh đừng có khoa tay múa chân ở đây, ra oai cho ai xem..." Đúng lúc này từ bên ngoài chạy vào lại có thêm một người phụ nữ mặc một bộ đầm đỏ chói, khuôn mặt trát nửa tấn phấn lòe loẹt trên khuôn mặt. Cô ta chạy đến ôm lấy Hoàng Quốc Thiên khóc lóc. "Ôi con trai của mẹ... con có bị sao không? Là đứa mất dạy nào giám đánh con hả?" Xem xét, ngắm nghía con trai một một, cô ta lại hướng chồng mình là giám đốc Hoàng kia nói. "Ông xã... anh xem con trai bảo vối, vàng ngọc của chúng ta bị bắt nạt như vậy, anh phải mạnh tay với đứa đã đánh con mình, tốt nhất là trực tiếp đuổi học luôn đi..." Vị giám đốc Hoàng nhìn vợ cùng con trai mình gật đầu an ủi vài câu lại nhìn hiệu trưởng nhà trường nói. "Hiệu trưởng... tôi muốn ông mau chóng đuổi học cái thằng mất dạy kia luôn đi..." "Nói thật là hay... nghe ra anh chính là xem đây là trường học của nhà anh rồi nhỉ? Nhưng chia buồn với anh nhé, hôm nay anh gặp phải tôi, anh muốn đuổi con tôi sao? Nói cho anh biết người bị đuổi sẽ là con anh đấy. Vốn định nói chuyện tử tế phân rõ đúng sai nhưng xem ra không cần nữa rồi, hôm nay nếu không phải là con anh bị đuổi thì sẽ là con tôi thôi..." Vốn là muốn nói chuyện phải trái nhưng khi nhìn thấy thái độ, cùng cách cư xử của hai vợ chồng nhà này thì Trần Thanh Trúc biết là không cần thiết nữa rồi. Chuyện đúng sai ra sao cô cũng đã được nghe cô giáo nói qua, cô không thể nhẫn để cho họ muốn vo tròn bóp méo thế nào cũng được được. Cô phải bảo vệ con trai mình. Giám đốc Hoàng khẽ hừ mũi khinh thường nhìn Trần Thanh Trúc, hắn còn đang định nói gì đó thì vợ hắn đã xông lên nói trước, bộ dáng như muốn nhảy bổ đến ăn tươi nuốt sống Trần Thanh Trúc vậy. "Hừ... nói cho cô biết trường này là có vốn đầu tư chiếm 35% cổ phần của tập đoàn khánh điển, mà chồng tôi chính là giám đốc của tập đoàn... hừ... lần này con cô bị đuổi là cái chắc rồi... nhưng nhìn cái dáng vẻ của hai mẹ con cô, nếu như cô chịu quỳ xuống cầu xin tôi, con cô quỳ xuống xin lỗi con tôi, còn phải bồi thường cho con tôi tầm khoảng hai ba trục triệu thì có lẽ tôi sẽ bỏ qua cho hai mẹ con cô một lần. Nói gì thì nói vợ chồng tôi cũng có lòng thương người lắm..." Trần Thanh Trúc nghe những lời cô ta nói thì máu nóng xộc lên muốn tăng xông luôn thì, lại nghe tiếng của giám đốc Hoàng kia lên tiếng. "Hiệu trưởng ông cũng nghe thấy rồi đấy... hôm nay tôi chính là muốn đuổi học đứa nhỏ này,làm trong sạch môi trường giáo dục ở đây. Còn nữa nếu ông không đuổi thì chức vụ hiệu trưởng cũng có thể thay được rồi đấy. Một đứa trẻ vô giáo dục, có mẹ sinh không có cha dưỡng này, tôi không thể để cho con mình học cùng được." "Vô giáo dục, có mẹ sinh không có cha dưỡng..." Bốp... bốp... Trần Thanh Trúc nghiến răng gằn lại từng lời của tên giám đốc Hoàng một lần, rồi giơ tay lên, hai cái tát giáng xuống thẳng mặt hắn. Hai bạt tai này là Trần Thanh Trúc lấy hết sức mà đánh, dồn nén toàn bộ tức giận, phẫn nộ mà giáng xuống. Thù này xem như kết. Ăn trọn hai bạt tai, máu mũi trào ra, trên mặt là hai bàn tay rõ mồn một. Giám đốc Hoàng xây xẩm mặt mày. Vợ hắn chạy lại đỡ chồng rồi cũng sừng xổ xông đến muốn đánh Trần Thanh Trúc. "Con đĩ này... mày giám đánh chồng bà, mày muốn chết..." Nhưng... Bốp...bốp... Người bị đánh lại là cô ta, cô ta cũng như chồng mình ăn trọn hai bạt tai, hai mái sưng lên lập tức, in hình bàn tay trên đó. Hiệu trưởng và cô giáo chủ nhiệm bị một màn diễn ra trước mắt này làm cho chấn kinh, tay chân luống cuống không biết phải làm thế nào. Chỉ có Tin Tin là vẫn ở một bên, hoàn toàn không thể hiện cảm xúc ra ngoài một chút gì. Nhưng trong lòng cậu bé lại đang cười rộ vui vẻ, âm thầm tặng cho mẹ bé một nghìn like, triệu điểm uy vũ. Bên cạnh đó Hoàng Quốc Thiên bị dọa sợ khóc tùm lum, thu mình đến bên ba mình. Trần Thanh Trúc lẳng lặng nhìn hai vợ chồng nhà kia chật vật ở đó, trầm giọng nói. "Hôm nay không những con trai hai người bị đuổi học, mà ngay cả các người cũng bị đuổi việc..." "Hừ... mày nghĩ mày là ai chứ? Muốn hù dọa trẻ con sao? Mày ngu rồi con ạ. Chồng bà là người mày có thể nói đuổi việc à? Con bà mày có bản lĩnh đuổi học ư? Đừng có ở đó mà vọng tưởng. Nếu mày làm được điều đó thì bà đây sẽ làm chó cho nhà mày..." Vợ giám đốc Hoàng tức giận mà châm chọc một câu. "Muốn làm chó nhà tôi... cô không có cái tư cách đấy..." Trần Thanh Trúc thản nhiên chẳng nhiều lời trực tiếp, nhướng chân mày mà trả lời. Lời này trực tiếp làm cho vợ giám đốc Hoàng muốn thổ huyết. Trợn to mắt tức giận nhìn cô. Trần Thanh Trúc chẳng để ý nhiều chỉ là lấy điện thoại ra, chậm rãi bấm số gọi đi. Còn tiếp Trang chủ Kênh Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất   111  5  Giới thiệu Tình yêu Đã Full Em bé dễ thương Lê Gia Hào "Mẹ đơn thân mà còn rất thuần khiết sao, ai tin đây... thật nghi ngờ a..." Tin Tin "Thật mà... mẹ cháu một trăm phần trăm... cực kỳ... cực kỳ thuần khiết nha..." Trần Thanh Trúc"Con trai, không cần tận lực giao bán mẹ như vậy chứ?..." Tin Tin "Mẹ thân yêu... con muốn có em gái a..." Lê Gia Hào "Nếu vậy gả mẹ cháu cho chú đi... chú đảm bảo rất nhanh sẽ cho cháu bế em... nhưng em trai hay em gái chú không chắc được..." Tin Tin "Được thôi nếu chú có thể cua được mẹ thân yêu nhà cháu..." Lê Gia Hào"Vậy cháu chờ bế em đi..." Tin Tin"Rất sẵn lòng..." Trần Thanh Trúc"Này hai người đang nói gì hả... ai muốn gả? Ai muốn sinh? Ta đây không đồng ý..." Một đôi mẹ con hài hước vui nhộn. Mà sao đứa nhỏ này luôn muốn đào hầm mang mẹ nó đi bán vậy nhỉ?... Một nam nhân cực phẩm lòng dạ thâm sâu luôn luôn mang đồ tới tận lực cùng đứa nhỏ đào hầm mang hai mẹ con về nhà nuôi... Truyện sẽ có nhiều tình tiết hấp dẫn, mới lạ, khó đoán, hãy cùng mình khám phá nào. Like, vote và theo dõi để ủng hộ mình nha. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ...Truyện này do SallyMoon cho phép AudioToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của AudioToon Lê Gia Hào "Mẹ đơn thân mà còn rất thuần khiết sao, ai tin đây... thật nghi ngờ a..." Tin Tin "Thật mà... mẹ cháu một trăm phần trăm... cực kỳ... cực kỳ thuần khiết nha..." Trần Thanh Trúc"Con trai, không cần tận lực giao bán mẹ như vậy chứ?..." Tin Tin "Mẹ thân yêu... con muốn có em gái a..." Lê Gia Hào "Nếu vậy gả mẹ cháu cho chú đi... chú đảm bảo rất nhanh sẽ cho cháu bế em... nhưng em trai hay em gái chú không chắc được..." Tin Tin "Được thôi nếu chú có thể cua được mẹ thân yêu nhà cháu..." Lê Gia Hào"Vậy cháu chờ bế em đi..." Tin Tin"Rất sẵn lòng..." Trần Thanh Trúc"Này hai người đang nói gì hả... ai muốn gả? Ai muốn sinh? Ta đây không đồng ý..." Một đôi mẹ con hài hước vui nhộn. Mà sao đứa nhỏ này luôn muốn đào hầm mang mẹ nó đi bán vậy nhỉ?... Một nam nhân cực phẩm lòng dạ thâm sâu luôn luôn mang đồ tới tận lực cùng đứa nhỏ đào hầm mang hai mẹ con về nhà nuôi... Truyện sẽ có nhiều tình tiết hấp dẫn, mới lạ, khó đoán, hãy cùng mình khám phá nào. Like, vote và theo dõi để ủng hộ mình nha. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ...Truyện này do SallyMoon cho phép AudioToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của AudioToon Tags Tình yêu Đã Full Em bé dễ thương

vợ yêu là mẹ đơn thân thuần khiết nhất